Bà vợ buôn bán, chai lì trước cán cân cơm áo nhưng mẫn cảm trong nghệ thuật. Những nước mắt tình buồn phim ảnh, những sụt sùi số phận cải lương, bà hồn nhiên " ăn theo" một cách ngon lành. Có lần, ông chồng giỡn:- Coi chừng trôi ti vi ...
- Còn sách ông chưa viết ra đã hoá đá - bà vợ trả miếng - Thế cũng mang danh nhà này, nhà nọ...
Một hôm, đang bữa ăn, bỗng nhiên bà vợ hớn hoá phốc ra chặn đường con bé bán trứng vịt lộn.
- Mày biến đâu tài thế. Hì! có chui xuống đất cũng gặp tao - Bà vừa nói vừa giằng mủng trứng, đếm lấy trừ nợ.
- Dì ơi, cho con khất, mẹ con ốm!
- Nhà này cũng đang ốm đây - bà vợ cười bù - Khỏi bẻm mép.
Con bé chưng hửng, lã chã nước mắt nhìn cái mủng không, rồi bưng lên, xiêu vẹo bước đi ...
Ông chồng cám cảnh, quay mặt, rút khăn mùi soa chấm mắt.
Lâu sau, ti vi phát vở kịch " Cô bé nghèo bán trứng bị xiếc nợ ". Lúc ấy, bà vợ lại khóc, còn ông chồng thì cười ...
